⬅ Trước Tiếp ➡
Cô thấp giọng nói với Tô Ngưng ở bên cạnh: "Tớ đi tìm sếp Chung trước."
Tô Ngưng nhẹ gật đầu, Du Ân rủ mắt xuống, đi ngang qua Phó Đình Viễn, tiến vào văn phòng của Chung Văn Thành ở bên cạnh.
Chỉ là, Du Ân có thể làm như không nhìn thấy Phó Đình Viễn, Phó Đình Viễn lại không thể không nhìn thấy cô.
Một năm không gặp, cô càng trở nên rạng rỡ, tỏa ra ánh sáng chói mắt.
Cô cắt đi mái tóc đen dài thẳng lúc trước, đổi thành mái tóc ngang vai hơi xoăn lại đang hot hiện nay, trông vừa thời thượng vừa xinh đẹp, quyến rũ gợi cảm.
Cô trang điểm nhẹ nhàng vừa đủ, màu môi đỏ sexy, xinh đẹp theo một cách rất riêng, cho dù đứng bên cạnh một ngôi sao nữ đang hot là Tô Ngưng cũng không hề kém cạnh chút nào.
Khi cô lướt qua anh thì chóp mũi của anh xẹt qua một hương thơm tươi mát của phụ nữ.
Phó Đình Viễn nhớ tới cái đêm triền miên của hai người ngay trước ngày ly hôn, hầu kết không nhịn được mà khẽ lên xuống.
"Này, sếp Phó." Tô Ngưng đi tới hàn huyên cùng anh.
Ánh mắ của Phó Đình Viễn nhìn xuống khuôn mặt của Tô Ngưng, đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp đặt câu hỏi: "Cô ấy trở về lúc nào?"
Tô Ngưng ra vẻ không biết, cười duyên nói: "Người anh nói là ai vậy?"
Phó Đình Viễn lười diễn theo cô ấy: "Cô biết người tôi nói là ai."
Tô Ngưng vờ như giật mình: "A, là Du Ân à, hôm nay cậu ấy vừa về tới Giang Thành, anh nói cũng xui xẻo thật đấy, uống chút nước lạnh mà cũng có thể tê răng được."
Trực tiếp nói thẳng Du Ân rất xui xẻo, vừa trở về đã đụng phải Phó Đình Viễn.
Phó Đình Viễn ngoài cười nhưng trong không cười, ném cho cô ấy một câu: "Sao có thể gọi không may được, đây gọi là có duyên thì dù có xa cách cả ngàn dặm vẫn có thể gặp lại."
Tô Ngưng: "..."
Con mẹ nó, Phó Đình Viễn nói như vậy, chắc không phải là vẫn còn tình cảm với Du Ân chứ?
Khi Tô Ngưng còn đang ngạc nhiên thì Phó Đình Viễn lạnh mặt quay người rời đi, Tô Ngưng tức giận nhìn bóng lưng thẳng tắp của người đàn ông mà mắng vài tiếng, cái gì mà có duyên thì dù có xa cách cả ngàn dặm vẫn có thể gặp lại chứ, phải là không có duyên phận thì dù ở ngay trước mặt cũng không thể gặp lại mới đúng.
Du Ân đã từng nếm qua nỗi khổ mà anh ban cho, đời này chắc chắn sẽ không có duyên phận chó má gì với anh nữa.
Trong văn phòng của Chung Văn Thành, Chung Văn Thành dò hỏi Du Ân: "Lúc nãy sếp Phó có tới, các cô có đụng phải rồi à?"
Chung Văn Thành biết quan hệ trong quá khứ của Du Ân và Phó Đình Viễn, cho nên mới hỏi như vậy.
Du Ân bình tĩnh gật đầu: "Ừm."
Chung Văn Thành trầm tư một chút, còn nói: "Lúc nãy cậu ấy đến công ty ký một cái hợp đồng, bộ phim cổ trang mà công ty gần đây định làm, cậu ấy là người đầu tư."
Du Ân nở nụ cười nhìn về phía Chung Văn Thành, nói ngay vào trọng điểm: "Chắc không phải ông muốn tôi làm biên kịch của bộ phim này chứ?"
Nếu như không phải có dự định như vậy thì Chung Văn Thành không cần phải đề cập với cô Phó Đình Viễn tới là vì chuyện gì.
Chung Văn Thành cũng cười: "Nếu cô đã đoán được rồi, vậy thì tôi cũng không quanh co lòng vòng nữa, nếu như cô không muốn có tiếp xúc gì với cậu ấy thì tôi sẽ dể biên kịch khác nhận."
⬅ Trước Tiếp ➡