Chắc chắn anh đã nghĩ rằng cô không thích anh một chút nào nên mới không muốn mặc đồ anh mua.
Xích Dương nhà cô, rõ ràng là một người đàn ông vô cùng ưu tú, rõ ràng đi tới chỗ nào đều có thể thu hút ánh mắt của những người khác giới, nhận được sự chú ý của tất cả mọi người, một người đàn ông giống như đế vương. Vậy mà ở trước mặt cô, anh luôn cẩn thận từng li từng tí, thậm chí còn ăn nói khép nép.
Chung Noãn Noãn cảm thấy trước kia cô thật rất khốn nạn.
Không phải là anh trúng thuốc sau đó ép buộc cô sao?
Quan trọng là, đó là lỗi của Xích Dương sao?
Rõ ràng là Chung Thiên Thiên ở sau lưng giở trò xấu, muốn leo lên giường của Xích Dương, mới đối với anh hạ thuốc.
Cô lúc trước tại sao lại đem tất cả sai lầm đẩy lên đầu Xích Dương chứ?
Cảm giác vòng eo một lần nữa được ôm chặt lấy, trái tim trống rỗng của Xích Dương lập tức được lấp đầy một lần nữa bởi sự ngọt ngào đột ngột này.
"Em thích là tốt rồi.". Bởi vì kích động nên giọng anh trở nên có chút khàn khàn.
"Vậy giờ em đi thay quần áo, anh chờ em."
"Được."
Chung Noãn Noãn nở nụ cười thật tươi với Xích Dương, sau đó cúi người nhặt mấy cái túi rơi trên mặt đất, đi thay quần áo.
Chung Thiên Thiên đứng đằng sau hai người, hoàn toàn bị họ không để ý đến, một đôi mắt đẹp giống như có thể phun ra máu.
Đây là người đàn ông của Chung Thiên Thiên cô! Người đàn ông ưu tú như vậy vốn là do ba cô giới thiệu cho cô!
Đợi đến thiên hoang địa lão
Thấy Chung Thiên Thiên sắp không chịu được nữa mà bùng nổ, Giang Xu Uyển vội vàng nói: "Xích Dương, Noãn Noãn bên này trại tạm giam đã ký tên, sẽ không có vấn đề gì. Nếu cháu bận thì có thể đi về trước. Nghe chú Chung cháu nói, khoảng thời gian này bộ đội rất bận, việc cháu phải phụ trách cũng nhiều."
"Đúng vậy Xích Dương, vừa rồi thấy cháu liên tục nghe điện thoại, nếu cháu bận thì đi về trước đi, chuyện của Noãn Noãn chúng ta sẽ làm tốt."
Chung Khuê Quân cũng đứng dậy, dù sao vẻ mặt của cô con gái lớn đã vặn vẹo đến mức sắp không thể nhìn. Lại kích thích cô một chút, Chung Khuê Quân đều không biết cô gái được nuông chiều từ bé này sẽ làm ra sự tình kinh sợ gì đến.
Nhưng mà nghĩ đến Noãn Noãn, Chung Khuê Quân cũng cảm thấy phiền lòng.
Noãn Noãn vốn dĩ rất để ý đến chị của cô, như thế nào mới có một tháng không gặp, cô chẳng những không nhường Thiên Thiên, ngược lại còn cố ý thể hiện tình cảm trước mặt Thiên Thiên?
Tính khí của Thiên Thiên luôn háo thắng, lần này nhất định sẽ làm cho gà bay cho sủa.
Vì vậy nhiệm vụ cấp bách nhất lúc này là phải tìm cách đuổi đi Xích Dương cái này bánh trái thơm ngon.
Mặc dù Thiên Thiên không tiếp xúc được, nhưng Noãn Noãn cũng không tiếp xúc được. Chỉ có như vậy quan hệ giữa hai chị em mới có thể hòa hoãn một chút.
Nhưng mà, Xích Dương là loại người có thể để cho người ta gọi tới gọi lui sao?
Không thèm để ý đến ý đồ của Chung ba và Chung mẹ, Xích Dương nghiêm mặt nói: "Cháukhông có việc gì phải bận. Hơn nữa đối với cháu mà nói, bất cứ việc gì đều không quan trọng bằng Noãn Noãn."
Anh đã hứa với Noãn Noãn là anh sẽ đợi cô.
Đừng nói là đợi cô thay quần áo, chỉ cần cô bảo anh đợi, đợi cô tới thiên hoang địa lão anh đều nguyện ý.
Chung Khuê Quân: .