Cái tin nhắn mà Bạc Mục Diệc đọc kia là do Tô Trà gửi tới, trong đó viết chính là: Mục Diệc, em đang ăn cơm thịt gà nấm hương.
Vừa nhìn thấy Tô Trà đang ăn cái gì, Bạc Mục Diệc đương nhiên là muốn ăn giống như cô.
Bạc Mục Diệc còn chưa chữ đánh xong, liền lại nhận được tin nhắn của Tô Trà.
Tô Trà: Thật sự là rất khó ăn!
Bạc Mục Diệc: "..."
Thần sắc anh đen tối bất định, lập tức bất đắc dĩ cười cười, nhìn tên ghi chú của Tô Trà một chút, bạc môi nhếch lên, giật giật đầu ngón tay, đổi thành 'Trà bảo bảo' .
Đồng thời trả lời tin nhắn.
—— ăn không ngon thì đừng ăn, đổi thứ khác ăn.
Nhìn thấy cái tên ghi chú này, Bạc Mục Diệc đột nhiên cảm giác trái tim mình đều hiện ra ngọt ngào, cảm giác thỏa mãn và sung sướng không cách nào hình dung.
Bởi vì thả lỏng, cả người anh ngửa mặt dựa lên ghế, như là đế vương cao quý, bất luận tư thái thế nào, đều tràn ngập khí chất tao nhã và mạnh mẽ.
Thậm chí bởi vì cái nụ cười kia, khiến người ta cảm thấy đế vương cao ngạo như vậy lại có một tia lực tương tác.
Không biết qua bao lâu, lúc Bách Khôn đi vào, cái nụ cười kia liền biến mất sạch sẽ, nhanh đến mức thậm chí làm Bách Khôn cảm giác có lẽ là mình hoa mắt.
Thiếu gia trúng tà?
Câu nói này Bách Khôn không dám nói ra, phía sau anh có một người đi theo, bưng khay, trên đó đặt một cái bát trắng men trơn bóng.
Bách Khôn đi vào, nụ cười vừa cong lên: "Thiếu gia, ngài nói cơm thịt gà nấm hương..."
"Khó ăn, lấy ra đi."
Cánh tay người đàn ông mạnh mẽ vang dội vung lên, biểu cảm lạnh lùng, không cảm giác cử chỉ này của mình giày vò người khác chút nào.
Nếu không phải là Bách Khôn đã quen tác phong của Bạc Mục Diệc, vào lúc này đổi thành người khác có lẽ đã mở miệng mắng rồi.
Tuy rằng Bách Khôn cũng ở trong lòng mắng hai câu.
Chính văn Cô không xứng gọi cái tên đó!
Buổi trưa Tô Trà ăn cơm thịt gà nấm hương, có lẽ là ở thời cổ đại bị những món ăn tinh tế làm cho khẩu vị quá kén chọn, cho nên cô đối với những tiệm cơm lề đường này là thật sự có chút nuốt không trôi.
Có điều, tốt xấu vẫn cho cô một loại cảm giác quen thuộc hoài niệm.
Còn nhớ vào lúc ấy, mình là thường xuyên đến ăn.
Cô gửi tin nhắn cho Bạc Mục Diệc, nhìn thấy anh đáp lời, cô trầm thấp nở nụ cười, đều có thể nghĩ được biểu cảm Bạc Mục Diệc ở bên kia cau mày tưởng tượng xem cô rốt cuộc đang ăn cái gì.
Miễn cưỡng ăn cơm xong, Tô Trà về đến nhà.
Một buổi sáng cái gì cũng đều chuẩn bị đầy đủ hết, nhưng không có nghĩa là liền OK.
Tô Trà nhớ tới, bây giờ mình vẫn còn là một học sinh lớp 12.
Lúc trước cô mới vừa thành niên, nếu không thì, chẳng phải là Bạc Mục Diệc ra tay với vị thành niên sao?
Không chỉ là lớp 12, hơn nữa lại thêm một tháng, cũng chính là ngày tám tháng sau, cô liền phải thi đại học!
Đời trước mình bị Địch Diệu giam giữ, không đi thế giới giải trí được, ngay cả thi đại học cũng không tham gia.
Tô Trà biết rõ tầm quan trọng của học tập, không chỉ là cần phải đi vào thế giới giải trí, cô càng cần phải làm cho mình có kiến thức phong phú, hơn nữa đọc sách nhiều, tóm lại là mới có lợi.
Vị trí trường học của cô là trường trung học phố thông bình thường của địa phương, tỉ lệ lên lớp bình thường thôi, có lớp ưu tú và lớp kém, Tô Trà là ở vị trí trung đẳng.
Kỳ thực trước đây thành tích học tập của cô không tệ, nhưng cũng là bởi vì gặp phải Địch Diệu, muốn làm công, muốn ứng phó anh, căn bản cũng không có thời gian để tiến hành học tập, thành tích giảm xuống đều là tất nhiên.
Bây giờ vừa nghĩ, Tô Trà mới kinh ngạc phát hiện, mình ở cái trò chơi này lại lãng phí nhiều thứ như vậy...
"Tô Trà!"
"Ầm" một tiếng, bên ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến một tiếng nổi giận đùng đùng.
Địch Diệu mặc áo caro màu xám đi vào, liếc mắt liền thấy Tô Trà trong phòng.
Biểu cảm anh ta cực kỳ phẫn nộ, thậm chí gần như dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi nói: "Em muốn chia tay với anh?"
Ngón tay anh ta còn chỉ vào Tô Trà, điều này làm cho Tô Trà hơi nhíu mày.
Nếu không phải là lý trí rất mạnh, cô suýt chút nữa nói ra một câu "Làm càn!"
—— Di chứng do làm thái hậu quá lâu.
Ở cổ đại ai dám chỉ ngón tay về phía cô, thì chính là chán sống rồi.
Trong mắt Tô Trà có tâm trạng âm lãnh hiện lên, cô còn chưa mở miệng, liền nhìn thấy một bóng người yểu điệu đi tới bên ngoài cửa, Tang Thi Thi.
Tóc đen dài thẳng, kiểu tóc mái hoàn hảo, mặc một thân váy màu lam nhạt, trang điểm tinh xảo, khuôn mặt vẫn rất có sức hấp dẫn, chí ít đi ở trên đường cái, cũng là loại mỹ nhân nhỏ tinh xảo sẽ làm nhiều người quay lại nhìn hai lần.