Nói xong, Túc Kiều Kiều ngẩng đầu mím môi cười, đáy mắt có vài phần lấp lánh, hơn nữa gương mặt mang theo vài phần non nớt xinh đẹp, ngoan ngoãn nhu nhược.
Túc Kiều Kiều ở trong lòng cổ vũ cho mình, lý do này, tư thái này, hoàn mỹ
Ba cô tuyệt đối sẽ không hoài nghi
Túc Chính Dương quả nhiên không nghi ngờ gì, nhưng ông ấy bỗng nhiên đau lòng, nhất là nhìn con gái như vậy, nhất thời hốc mắt đỏ lên, lau mặt, nội tâm giãy dụa.
Nói thật thì ông ấy cũng sợ có một ngày, con gái mềm mại như vậy, bởi vì ăn không đủ no mặc không ấm, còn phải làm việc, cuối cùng biến thành dáng vẻ gầy gò như những người phụ nữ phổ biến nhất ở nông thôn, bỗng nhiên xúc động “Con có muốn hủy hôn không?”
Túc Kiều Kiều vốn đang tươi cười lập tức cứng đờ, thiếu chút nữa phá công, vội vàng cúi đầu nói “Sao có thể, đã nói cả rồi ba, không sao, Tống Thanh Hàm trông đẹp trai như vậy, con cũng không thiệt thòi.”
Túc Chính Dương càng thêm đau lòng, hai tay nắm chặt, xương ngón tay trắng bệch, thấp giọng nói “Thật ra thằng bé không có tiền tiết kiệm, tiền đều đập vào cái chân kia, lần này kết hôn, máy may xe đẹp đều không có, nhiều nhất có thể có hai cái chăn bông, Kiều Kiều, khổ cho con rồi, con yên tâm, ba tích góp tiền mua cho con ”
Túc Kiều Kiều hãi hùng “... Không, không cần đâu ba ”
“Phải cần ”
Túc Chính Dương khẳng định gật đầu, không phải chỉ mệt một chút thôi sao, dù sao cũng không thể để con gái chịu khổ.
Bánh Bao
Nghe được Túc Kiều Kiều càng thêm hoảng hốt, sớm biết không nói ra rồi, không phải cô sợ ba mình nhìn ra cái gì sao?
...
Chờ Túc Chính Dương và Túc Kiều Kiều nói chuyện xong, lại chạy tới bên Tống Thanh Hàm, sau khi trở về ngày kết hôn lại bớt một ngày, bốn ngày sau sẽ tổ chức.
Bởi vì chiến hữu của Tống Thanh Hàm ba ngày sau uống rượu mừng, phải suốt đêm chạy về, dù sao hiện tại cũng không thể tổ chức lớn, hôn lễ đơn giản không được, không cần tốn quá nhiều thời gian.
Túc Kiều Kiều cũng không phản đối, ngoan ngoãn đồng ý, khen thưởng của nhiệm vụ được ban phát, hiện tại cố chính là người có mấy đồng tiền đó
Khi Tôn Phương biết chuyện này, Túc Chính Dương và bốn chiến hữu của Tống Thanh Hàm đã chạy lên trấn hai lần, mua hết những thứ đồ cần dùng để kết hôn.
Tôn Phương vừa nghe nói lễ vật chỉ có năm mươi đồng, nhất thời tức giận đến đau lòng, đánh đập Túc Chính Dương một trận, đuổi ra khỏi phòng, để cho ông ấy ngủ một đêm trong phòng khách.
Lúc này Túc Chính Dương cũng không có niềm vui khi con gái lập gia đình, ngược lại mặt mày có chút ủ rũ.
Thậm chí hơn nửa đêm ông ấy còn lén vào núi lấy chút thú rừng đưa lên chợ đen bán lấy tiền.
Nhà họ Túc có thể sống tốt như vậy, cũng là nhờ vào Túc Chính Dương là một người to gan cẩn thận, nhìn thì thành thật song lại vì sinh hoạt, cái gì cũng dám làm, bằng không nguyên chủ chắc chắn không thể sống vui vẻ như vậy.
Có điều hai ngày trước khi kết hôn, Túc Chính Dương lại đưa tới một hộp kẹo sữa thỏ trắng, vui vẻ trước mặt mọi người giao cho Túc Kiều Kiều, trong giọng nói mang theo một chút đắc ý “Đây là Thanh Hàm nói mua cho con.”
Đằng sau còn có một ít lời, có điều Túc Chính Dương thông minh không nói, bởi vì lúc lấy được cái này, Tống Thanh Hàm nói “Canh đậu xanh hôm trước rất ngon, đây là tạ lễ, chú đưa lại cho cô ấy hộ cháụ”
Không thể không nói oắt con này đúng là không thông minh, so sánh với đứa em trai miệng ngọt ngào của anh.
Bánh Bao
Anh không làm cho ba mẹ nhà họ Tống vui vẻ có thể quả thật có nguyên nhân.
Nhưng Túc Chính Dương vẫn rất vui vẻ, ông ấy vôi vàng trở về hiến bảo vật cho con gái, Kiều Kiều thích ăn kẹo này nhất, ông ấy cũng chỉ có kiếm được tiền mới có thể mua một hai viên kẹo cho cô.