Biệt thự Âu Dương nằm ở khu phía Bắc phồn hoa nhất của Đông Thành, có diện tích lên đến hàng chục nghìn mét vuông, được bao bọc bởi một khu rừng, cách ly hoàn toàn khỏi sự ồn ào, náo nhiệt ở nội thành.
Các vệ sĩ đang canh gác chặt chẽ, người bình thường căn bản không biết rốt cuộc bên trong biệt thự xảy ra chuyện gì.
Cho dù Bạch Tiểu Thi với thân phận là bác sĩ, hôm nay thành công vào được chỗ này.
Trên đường đến đây, cô cũng bị người ta bịt mắt.
Âu Dương Thịnh, chủ sở hữu căn biệt thự Âu Dương này, tính cách như một kẻ điên, đa nghi, lạnh lùng, tàn nhẫn, trầm lặng.
Ngoại trừ tiền quá nhiều dùng không hết ra thì điều anh phản cảm và kháng cự nhất chính là phụ nữ.
Còn rốt cuộc anh lớn lên như thế nào thì người ngoài không biết.
Bạch Tiểu Thi lo lắng mình sẽ phạm sai lầm, nhân lúc không có người, cô vội lấy từ trong hộp thuốc ra một số thông tin từ chủ sở hữu căn biệt thự Âu Dương này, xem lại một lần nữa.
Từ thông tin cho thấy, con trai duy nhất của Âu Dương Thịnh, Âu Dương Nhạc bị mắc chứng tự kỷ nặng, không thích nói chuyện và giao tiếp, có đôi khi có biểu hiện kích động.
Ba là một người có tính cách nóng nảy, làm sao trách được con trai của mình chứ.
Trong mấy năm qua, cô đang theo học ngành tâm lý trẻ em ở thành phố A, vừa mới quay về bệnh viện ở Đông Thành thì cô bị chuyển công tác đến đây thực tập.
Không biết đây rốt cuộc là hành động công nhận năng lực của cô sao? Hay là những vị bác sĩ thâm niên trong bệnh viện đều lo sợ mà tránh né nhà Âu Dương vậy?
Nhà Âu Dương sẵn sàng bỏ ra thù lao hàng triệu đồng, chỉ cần có thể chữa khỏi căn bệnh cho tiểu thiếu gia ở đây thì cô không cần quan tâm đến nhiều việc như vậy làm gì, dù sao thì cô cũng vì tiền mà đến.
“Rầm” một tiếng, trên lầu truyền ra một tiếng động lớn, mạnh mẽ kéo Bạch Tiểu Thi ra khỏi dòng suy nghĩ, cô theo bản năng nhìn lên lầu.
Không thể nào là đứa trẻ mắc bệnh tự kỷ đó được, xảy ra chuyện gì rồi?
Bạch Tiểu Thi vốn là một người phụ nữ nhẹ dạ, nhất thời cô sốt ruột đến mức đã hoàn toàn quên mất lời cảnh cáo mà Cảnh Hạo Nhiên vừa nói với cô.
Cô nhanh nhẹn cầm hộp thuốc đi lên lầu.
Bạch Tiểu Thi nhìn thấy một trong những căn phòng có động tĩnh rất lớn, cô định đẩy cửa đi vào nhưng không thể nào mở được.