Trợ lý sửng sốt "Chính là, Thẩm Vu Quy là em trai, rất giống vẻ ngoài của Thẩm tiểu thư."
"Em trai?"
Trợ lý gật đầu "Vâng, Thẩm Vu Quy là con trai, cho nên lần trước tiên sinh anh nhờ tôi tra cô gái có diện mạo tương tự với Thẩm tiểu thư, tôi mới không đề cập tới."
Ánh sáng trong mắt Phí Nam Thành, nháy mắt dập tắt.
Em trai, sao có thể là em trai?
Chẳng lẽ vẻ ngoài giống như vậy, thật là trùng hợp sao
Anh kéo căng cằm, cả người đột nhiên không có sức lực.
Ngay cả người em trai này, học ở trường ở nước ngoài, đều không cùng một thành phố với Tiểu Ô. Hơn nữa, tuổi tác của các cô cũng không đúng.
Sáu năm trước, Tiểu Ô nói cô mười tám tuổi, như vậy bây giờ hẳn là 24. Nhưng Thẩm Từ Tâm mới vừa hai mươi hai tuổi.
Sáu năm...thật ra, dáng vẻ thiếu nữ, đã sắp mơ hồ ở trong ký ức rồi.
Đều nói thời gian có thể tiêu trừ tất cả dấu vết, trước kia anh không tin, nhưng mấy năm nay, anh càng ngày càng không nhớ nổi mặt thiếu nữ...có lẽ, lớn lên giống chẳng qua đều là ảo giác của anh.
Ngón tay hắn, bỗng nhiên lại duỗi vào trong túi áo, lấy cái nhẫn kia ra.
Thẩm gia.
Trong ánh mắt Thẩm Vu Quy một mảnh châm chọc.
Thẩm Thiên Hạo phát hiện chút nào, tiếp tục nói "Tên hỗn tiểu tử Thẩm Vu Quy này, từ nhỏ đã không học vấn không nghề nghiệp ở nước ngoài, mấy giáo sư đều gọi vài cuộc điện thoại cho cha vài cuộc, nói là cứ tiếp tục như thế này, chỉ sợ không tốt nghiệp Đại học Sao cha yên tâm sau này giao công ty cho tên nghịch tử này "
"Từ Tâm, con cần phải giúp đỡ công ty nhiều hơn, nếu con có thể ký kết phần hiệp ước này, vậy thì cho nó vào công ty thực tập."
Thẩm Vu Quy nghe lời này, buông mi mắt xuống.
Đúng vậy, đối với gia đình này mà nói, cô thật ra là đứa con trai. Thẩm Vu Quy, nhìn cái tên mà xem, cũng rất trung tính.
Để không bị phát hiện thân phận nữ giả nam, từ nhỏ cô đã lớn lên ở nước ngoài, rất ít về nhà.
Mẹ còn kêu cô cố gắng lựa chọn khoa Quản lý ở Đại học, mỗi lần thi đều thất bại, dùng trúc trắng ma túy trong nước, để tránh con riêng kia trả thù cô.
Sao bà không thấy được việc lớn vậy?
"Từ Tâm?"
Thẩm Thiên Hạo thấy cô ấy không nói chuyện, hô một tiếng.
Thẩm Vu Quy vẫn cúi thấp đầu, cô thuận miệng nói "Dạ, con đã biết."
"Vậy con phải nhanh một chút "
Thẩm Thiên Hạo thúc giục một chút, rồi để cho cô đến phòng ăn ăn cơm.
Người giúp việc trong nhà, đã bưng đồ ăn lên cho cô, cô ngồi ở đàng kia ăn, lại nghe được hướng phòng khách, truyền đến giọng không kiên nhẫn của Thẩm Thiên Hạo "Tôi nói rồi, Vu Mạn Du, không phải là mượn trang sức của bà một chút sao? Cái nhẫn ngọc lục bảo kia vừa khéo xứng với lễ phục Bạch Trúc, đại hội khánh thành công ty năm mươi năm, nó là Tổng giám đốc tài vụ trong công ty, đại biểu thể diện công ty, sao bà không thấy được việc lớn vậy?"
Đột nhiên Thẩm Vu Quy không có khẩu vị.
Cô mới vừa rồi đang nghĩ vì sao Thẩm Thiên Hạo đánh Vu Mạn Du, không nghĩ tới nguyên nhân là chuyện này.
Đôi cặn bã nam tiện nữ kia lại nảy sinh cái giới hạn mới không biết xấu hổ Đi tham gia hội thường niên của công ty có đôi có cặp còn chưa tính, lại còn muốn mẹ cung cấp trang sức?
Vu Mạn Du rõ ràng bị sợ, giọng nói rất nhỏ rất thấp, còn có nức nở "Không phải là tôi không cho mượn, ngọc lục bảo kia, là vật kỷ niệm duy nhất mẹ tôi để lại cho tôi."
Thẩm Thiên Hạo cười lạnh một chút "Sau khi đại hội kết thúc sẽ trả lại cho bà."
Vu Mạn Du lắp bắp "Trước kia mượn, cũng không trả..."
Thẩm Thiên Hạo "hừ" một tiếng, Vu Mạn Du sợ tới mức ngậm miệng lại.
Thẩm Thiên Hạo trầm mặc một chút, lúc này mới thở dài "Mạn Du, không phải là tôi thiên vị Bạch Trúc, tất cả trong nhà, tương lai vẫn phải giao cho Vu Quy, Bạch Trúc bà ấy là cam tâm tình nguyện làm công phục vụ cho chúng ta. Nếu bà không cho bà ấy, bà ấy sẽ đau lòng thế nào "
Thẩm Vu Quy ? ?
Này cái Logic quỷ gì
Cô buông đũa xuống, chợt nghe thấy Vu Mạn Du yếu ớt hỏi "Thật, sẽ cho Vu Quy sao?"
"Bà hỏi tôi lời này bao nhiêu lần rồi hả ? Bà có thấy phiền hay không "
Vu Mạn Du thấy ông ta phát hỏa, vội vàng mở miệng "Được, tôi cho mượn, con ở nhà đó, ông đừng ra tay."
Thẩm vu quy sắc bén nhìn chằm chằm bàn ăn trước mặt.
Một lát sau, nhìn thấy Vu Mạn Du đi qua bên người cô, bước chân lảo đảo đi lên lầu lấy nhẫn...
Thẩm Vu Quy rũ mắt xuống, che khuất cảm xúc bốc lên trong mắt, cô đứng lên, hô "Mẹ "
Vụ Mạn Du quay đầu, thân thể mảnh mai không ngừng run run "Sao vậy?"
Nghe thấy tiếng động vừa rồi, Thẩm Thiên Hạo cũng đi tới, nhíu mày.
Thẩm Vu Quy dùng ánh mắt lạnh như băng và giọng điệu mảnh mai không hợp với cô nói "Buổi sáng hôm nay, con gặp Phí lão phu nhân..."
Ánh mắt Thẩm Thiên Hạo bỗng chốc sáng lên "Rồi sao? Lão phu nhân thích con không?"
"Chắc thích, vì lấy lòng lão phu nhân, con nói mẹ có cái nhẫn ngọc lục bảo, bà ấy kêu con ngày mai mang qua, cho bà ấy nhìn xem."
Thẩm Vu Quy nói tới đây, như là sợ cái gì, cô nhìn Thẩm Thiên Hạo, cố ý lắp bắp mở miệng "Nếu, nếu dì Bạch cần, vậy thì đưa cho dì Bạch đi, ngày mai con nói với lão phu nhân không có là được..."
Sắc mặt Thẩm Thiên Hạo thay đổi, nhìn chằm chằm cô gái trước mặt, cuối cùng cười hề hề nói "Đứa nhỏ này, sao không nói sớm? Sao có thể nói không có với Phí lão phu nhân chứ? Lỡ như Phí lão phu nhân không thích con thì sao bây giờ? Dì Bạch con quan trọng, nhưng con chính là con gái của cha, chắc chắn cha không đành lòng nhìn con khó xử "
Giọng điệu này, nói như là thật.
Thẩm Vu Quy tiếp tục cúi đầu, "Dạ" một tiếng.
Chắc là bình thường chị rất dễ lừa, cho nên Thẩm Thiên Hạo hoàn toàn không coi thử rốt cuộc giọng điệu mình giả bao nhiêụ