⬅ Trước Tiếp ➡
Ban đêm chỉ lờ mờ những ánh đèn xa xa. Nhưng lúc này trước mắt cô là cả một cánh đồng cỏ xanh mướt trải dài vô tận. Thảm cỏ được cắt tỉa gọn gàng, tựa như một bức tranh được tô màu cẩn thận.
Bầu trời xanh thẳm, gió nhẹ thoảng qua.
Đúng là thời tiết lý tưởng để ngẩn ngơ cả ngày.
Đáng tiếc.
Con người luôn phải không ngừng cố gắng để bù đắp cho những điều mình chưa làm được.
Chu Chi Môi không thể không thu mình lại, sống cẩn trọng để tồn tại.
Không kịp thưởng thức cảnh sắc thêm nữa, cô nhanh chóng quay vào phòng, vội vàng rửa mặt. Khi chuẩn bị ra cửa, ánh mắt cô lướt qua chiếc tủ đầu giường, phát hiện có một xấp tiền mặt. Không chần chừ dù chỉ một giây, cô tiện tay nhặt lên rồi bỏ nó vào túi xách chung với một hộp bánh cây mơ tinh xảo. Tâm trạng u ám vì phải tăng ca ngày thứ bảy cũng nhờ vậy mà dịu đi đôi phần.
Có người từng hỏi Chu Chi Môi rằng thứ cô yêu thích nhất hiện tại là gì. Không cần suy nghĩ, cô đã trả lời ngay là tiền.
Nếu đặt câu này vào mười năm trước thì có lẽ cô sẽ bật cười đầy khinh thường. Nhưng con người ta chỉ thực sự hiểu được giá trị của tiền khi rơi vào cảnh thiếu thốn. Khi đến cả một chiếc sandwich mua trên xe bán hàng rong cũng phải cân nhắc thì nói gì đến những điều cao siêu như lý tưởng hay đam mê chứ?
Chiếc xe đặt qua ứng dụng bắt đầu lăn bánh, rời khỏi vùng ngoại ô phía bắc và thẳng tiến đến tòa cao ốc số 6 thuộc khu trung tâm QC của thành phố Phái Tân. Toàn bộ hành trình mất đúng một giờ.
Dọc theo con đường lớn, khung cảnh hai bên dần thay đổi. Những tòa cao ốc bắt đầu san sát mọc lên, đám đông trên vỉa hè cũng trở nên đa dạng sắc tộc hơn. Mỗi khi nhìn thấy một người da vàng, Chu Chi Môi lại dâng lên một cảm giác thân thuộc kỳ lạ.
Vì một số lý do mà cô đã rời xa đất nước mình suốt năm năm trời.
Nước M từng là nơi sinh sống của người dân bản địa trong suốt chiều dài lịch sử, nhưng họ gần như đã bị xóa sổ hoàn toàn. Những người da vàng vốn sinh sống tại đây cũng dần bị thay thế bởi các sắc tộc khác.
Với chính sách nhập cư rộng mở, nước M đã thu hút vô số nhân tài trẻ từ khắp nơi trên thế giới, nhanh chóng trở thành một trong những quốc gia phát triển nhất hành tinh. Thành phố Phái Tân chính là minh chứng rõ ràng nhất cho sự phồn vinh ấy. Một đô thị xa hoa bậc nhất thế giới, không gì sánh kịp.
Thế nhưng trớ trêu thay, ngay tại thành phố giàu có bậc nhất này lại tồn tại số lượng lớn khu ổ chuột và người vô gia cư. Đặc biệt khi xe băng qua ranh giới giữa hai khu vực, khung cảnh hiện ra trước mắt cô chỉ toàn rác rưởi vương vãi, lều trại tạm bợ, chăn màn cáu bẩn và những con người lang thang không nhà.
Dù được xem là thành phố có trị an tốt nhất tại quốc gia này, Chu Chi Môi vẫn không bao giờ dám ra ngoài một mình vào ban đêm. Ở đây súng đạn được buôn bán hợp pháp, chất kích thích tràn lan không kiểm soát. Trên bất kỳ con phố nào cũng có thể xuất hiện một con nghiện mất kiểm soát. Không chỉ vậy, băng đảng mọc lên như nấm, các thế lực ngầm tranh giành địa bàn. Một phút sơ sẩy cũng có thể dẫn đến họng súng chĩa thẳng vào đầụ

⬅ Trước Tiếp ➡