" Lệ Ôn Hàm vẫn cố càn "Nhưng ở đây không ai biết cô ta là người nhà họ Lệ, chỉ cần anh không ra mặt, dù có chuyện gì cũng là cô ta đáng đời... " Giọng nói dứt đột ngột, Lệ Ôn Hàm chạm phải ánh mắt đen tối bỗng hiện lên trong mắt của Lệ Dị Thần, lập tức câm nín.
Tổng Quán Quán vội vàng đứng dậy theo "Để em khuyên thử xem, trước đây em từng hợp tác kinh doanh với đại thiếu nhà họ Lý.
Nếu nể mặt em, nhị thiếu chắc sẽ không làm khó cô Tần đâụ
" Cô chặn lời từ chối sắp thốt ra của Lệ Dị Thần, ánh mắt tràn đầy dịu dàng "Dị Thần, chuyện của anh cũng là chuyện của em.
" Ngay sau đó, Tần Thư Niệm rút từ trong túi ra xấp tiền đô, thằng tay quẳng vào mặt Lý Long.
"Xoat " Những tờ đô la bay tứ tung từ hành lang kính tầng hai lên trần nhà tầng một, cành tượng xa hoa đến chóng mặt.
Thiếu nữ tựa lưng vào lan can, độ cao quá thấp khiến nửa thân trên cô như sắp đổ xuống từ tầng hai.
Áo đỏ da trắng, đứng kiêu hãnh giữa cơn mưa đô la đang bay, mỉm cười mỉa mai với gã đàn ông trước mặt trông như chó rơi xuống nước.
"Đủ bồi thưởng thương tích của mày chưa?" Lý Long tức giận trợn mắt, hét vào mặt mấy tên lưu manh phía sau "Bắt con đàn bà này lại, giết chết nó, tao giết chết nó, xem nó còn dám ngông cuồng thể không" Mấy tên lưu manh định lao lên, thì nghe thấy giọng người phụ nữ vui vẻ phía sau "Giết ai cơ? Để tôi xem ai dám động đến một sợi tóc của bạn tôi ngay trước mắt tôi Thầm Y Y này " Mặt Lý Long đột nhiên biến sắc, thấy Thẩm Y Y cầm gậy bóng chày đi đến bên cạnh Tần Thư Niệm, cười tươi nhìn chằm chằm vào mình như nhìn một con lợn chết.
"Anh mày gặp tôi còn phải gọi một tiếng cô nãi nãi, mà mày dám lớn tiếng quát bạn tôi sao?" "Thẩm Y Y?" Lệ Ôn Hàm vừa ngạc nhiên vừa ngờ vực, "Một người phụ nữ từng ngồi tù như cô ta làm sao quen biết được thiên kim của Thẩm Thị, một trong năm người giàu nhất Thành phố A?" Lệ Dị Thần nhìn chằm chằm vào Tần Thư Niệm, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng.
Lý Long đã sợ đến mức không còn hồn vía, quỳ xuống đất như một con chó nhỏ, chắp tay trước mặt Thẩm Y Y "Cô nãi nãi ơi, là tôi đại nghịch bất đạo, có mắt không biết Thái Sơn, lại đi động vào bạn của cô, tôi đáng chết, tôi tự và vào miệng " Không đợi Thẩm Y Y mở miệng, anh ấy đã đưa tay lên tự vả vào mặt mình mười bat tai.
Nhìn người đàn ông béo phì với gương mặt đầy máu, Tần Thư Niệm nhăn mặt lại tỏ vẻ khó chịu "Thôi bỏ đi, tôi thấy ghê tởm, số tiền này xem như tôi bồi thường cho vết thương của mày, mau nhặt lấy rồi đi cho khuất mắt " "Ơ, tay cậu sao lại chảy máu rồi thế?" Thẩm Y Y nắm lấy tay phải của Tần Thư Niệm, lo lắng nhìn vết xước đang không ngừng rỉ máụ
Tần Thư Niệm hờ hững vẫy tay, nói một cách bực tức "Chắc là khi nãy bị mảnh vỡ chai bia văng trúng, tớ vào nhà vệ sinh xử lý một chút.
" Sau khi ra khỏi nhà vệ sinh, Tần Thư Niệm vừa lau những giọt nước còn đọng lại trên tay, vừa chậm rãi đi về phía chỗ ngồi, đi được nửa đường thì bắt gặp Lệ Dị Thần và một người phụ nữ đang khoác tay anh ấy.