⬅ Trước Tiếp ➡
Nhất là Chu Quân Hào, vì sao anh ta đột nhiên lại tăng lên 6 điểm thiện cảm?
“Tiểu Bao Tử, rõ ràng Chu Quân Hào đang giúp tôi, vì sao anh ta lại tăng điểm thiện cảm với tôi?” Hàn Mộ Vi hơi nghi ngờ một chút.
Hệ thống dừng lại một chút, sau đó mới chậm rãi nói: “Chủ nhân, không phải cô chỉ nghĩ là làm việc tốt, giúp đỡ người khác, người khác mới tăng điểm thiện cảm với cô chứ?
“Chẳng lẽ không đúng sao?” Nếu không làm sao nó lại để cho cô nhặt đồ bỏ đi, sau đó còn giúp người già?
Tiểu Bao Tử có chút xoắn xuýt, được rồi, nó thừa nhận, ngay từ đầu nó cho rằng loại phương pháp này là cách tốt nhất để lấy điểm thiện cảm…
Thế nhưng, lúc này không giống thế!
“Không chỉ làm việc tốt mới có thể lấy được độ thiện cảm, chỉ cần đối phương có thiện cảm với cô là được! Cho nên tôi vẫn luôn để chủ nhân nghe giảng thật tốt, làm xong bài tập, để đạt được thành tích cao!”
“Chủ nhân, trước đó cô chăm chú nghe giảng, gần như mỗi tiết thầy Nhâm đều tăng thiện cảm với cô…Tuy là ít nhưng góp gió thành bão, chỉ là tôi không có nhắc nhở cô thôi…Lúc cô làm xong bài tập, giáo viên dạy Anh và hóa đều tăng thiện cảm với cô…Chủ nhân, thật ra chỉ cần chú ý những điểm nhỏ nhặt này, người khác sẽ có thêm thiện cảm với cô!” Tiểu Bao Tử hưng phấn, trong vòng hai ngày, thu nhận được nhiều điểm thiện cảm như thế, nó cảm thấy mình nên sắp xếp tỉ mỉ kế hoạch tiếp theo.
“À, đúng rồi chủ nhân, chữ viết đại biểu cho một người, hiện tại chữ viết của chủ nhân quá xấu, nhất định là do lâu rồi không viết…Không sao, có Tiểu Bao Tử giúp đỡ, chữ viết của chủ nhân nhất định có thể đẹp như tranh! Ừm, cộng thêm kế hoạch luyện chữ…Đúng rồi, cuối tuần sắp đến bài thi tiếng Anh, chủ nhân cũng phải chuẩn bị cẩn thận! Không được, lấy trình độ hiện tại của chủ nhân, nhất định không thi nổi 60 điểm… Tiểu Bao Tử phải sắp xếp đặc huấn cho chủ nhân!”
Hàn Mộ Vi nghe thấy lời thề son sắt của Tiểu Bao Tử, khóe môi cô giật giật…
Cô cảm thấy cuộc sống tương lai của mình, nhất định sẽ rất thảm.
Cô dự cảm không sai.
Bởi vì cô vừa khỏi bệnh, Tiểu Bao Tử đã bắt cô buổi sáng đi rèn luyện thân thể, trên đường đi còn nhặt được mấy chai không, cho một con chó lang thang ăn, giúp một cô bé nhặt diều vướng trên cây.
Kỳ lạ nhất là người hàng xóm Mặc Dung Uyên kia, gió mặc gió, mưa mặc mưa, mỗi ngày đều chạy bộ vào buổi sáng, mấy ngày này lại chưa từng xuất hiện.
Hàn Mộ Vi căn bản không có thời gian suy nghĩ quá nhiều, bởi vì Tiểu Bao Tử đã xếp kế hoạch kín hết cho cô.
Sáu giờ sáng bắt đầu chạy bộ, 6 giờ 45 tắm rửa xong ăn sáng, sau đó ngoan ngoãn đi đến trường học, cô còn phải ngoan ngoãn đọc tiếng Anh mà cô chưa bao giờ nói, đi học nghiêm túc nghe giảng, tan học ngoan ngoãn đi tản bộ, ngẫu nhiên còn phải xoát độ thiện cảm của bạn học, giúp đỡ nhặt thước, cục tẩy gì đó.
Không phải là gian lận chứ
Giữa trưa phải đúng giờ qua căng tin ăn cơm, nhất định phải uống một bát canh, tốt nhất là canh xương hầm, đồng thời để lấy được độ thiện cảm của đầu bếp và bác gái dọn vệ sinh, tuyệt đối không được lãng phí thức ăn, lấy bao nhiêu phải ăn hết bấy nhiêu, tuyệt đối không được lãng phí, không được ném đồ vứt đi xuống đất, nhìn thấy trên đất có rác phải nhặt vứt đi.
Buổi chiều sau khi tan học không được về luôn, nhất định phải tự học, tốt nhất là hoàn thành xong bài tập, nếu như không biết…
Liền đi hỏi người lớp trưởng Đoạn Thần Kiệt, người vô cùng vui lòng trợ giúp cô vì Hàn Mộ Vũ, nếu không hỏi Đoạn Thần Kiệt thì có thể hỏi một người rất thông minh, nhưng lúc đi thi vĩnh viễn chỉ đạt 60-70 điểm, Chu Quân Hào.
Theo cách nói của hệ thống, Chu Quân Hào này khá khiêm tốn, thành tích của anh ta giống như là không thi hết sức, giống như hình tượng của anh ta cũng là cố ý xây dựng ra, không muốn người khác tiếp xúc nhiều với mình! Chẳng qua Hàn Mộ Vi là trường hợp đặc biệt, mỗi lần cô hỏi anh ta, Chu Quân Hào luôn rất nghiêm túc giảng giải cho cô, không có chút nào là không nhất.
Lúc đầu, vấn đề cô hỏi đều là cơ bản, Đoạn Thần Kiệt có chút không kiên nhẫn, nhưng Chu Quân Hào không thế, cho nên so với một lớp trưởng Đoạn Thần Kiệt luôn thích giúp đỡ người khác làm niềm vui trong mắt người khác, Hàn Mộ Vi càng thích đi tìm Chu Quân Hào hỏi bài hơn.
Lúc làm bài xong, cô đã là người cuối cùng còn lại trong phòng học.
Trước khi ra về, cô nhất định phải chú ý xem cửa sổ phòng học đã đóng hay chưa, có đồ bỏ đi hay không, cây chổi có ở chỗ cũ không, giống như chứng ép buộc, cô phải làm xong những chuyện này rồi mới về.
Cô ngẫu nhiên đi bộ, nếu trên xe bus có chỗ ngồi, nhất định phải ngồi xe bus, đợi lát sau sẽ nhường chỗ cho trẻ nhỏ và người già, nhận lấy điểm thiện cảm.
Sau khi ăn tối xong, cô đi tìm chị Lưu nói tiếng cảm ơn, vì cơm là do chị Lưu nấu, chị Lưu sau khi nghe thấy cô nói cảm ơn, độ thiện cảm của chị Lưu tăng lên không ít, ngày hôm sau còn lén làm đồ ăn mà cô thích để cho cô mang đến trường.
Sau khi ăn xong, cô nhất định phải đi tản bộ, thuận tiện cho chó, mèo hoang sau nhà ăn.
Chúng nó hình như đã thành thói quen vào thời gian này sẽ tới, mỗi lần ăn xong đều cho cô một chút độ thiện cảm, ngay cả độ thiện cảm của động vật cũng có thể lấy, hơn nữa còn đơn giản hơn con người, chỉ cần một chút đồ ăn là được, mỗi lần cho ăn xong, cô có thể nhận được 7- 8 điểm thiện cảm, Tiểu Bao Tử vui vẻ la hét:
“Chủ nhân, những vật nhỏ này thật đáng yêu! Sau này mỗi ngày nhất định phải thường xuyên cho chúng ăn.”
Sau đó cô trở về tắm rửa, bắt đầu luyện chữ và học tiếng anh, dưới sự tra tấn của Tiểu Bao Tử, cô bỏ ra nửa tháng, cuối cùng Hàn Mộ Vi miễn cưỡng phát âm đúng được tiếng Anh, ít nhất là không giống như đang nói tiếng Trung.
Nửa tháng sau có bài kiểm tra số hai của môn anh.
Lần thi trước, cô căn bản chỉ ôm chân phật, chỉ đem thành tích từ trứng vịt lên 33 điểm, khiến Tiểu Bao Tử phiền muộn không thôi.
Sau này Tiểu Bao Tử tiến hành huấn luyện tà ác, nửa tháng sau, thành công đưa cô từ 33 điểm lên 66 điểm.
Hàn Mộ Vi nhìn thấy điểm bài thi, thở dài một hơi, cô kẹp bài thi vào trong vở, đi vào nhà vệ sinh tắm rửa, lúc đi ra liền thấy mặt đất đều là giấy vụn.
Hàn Mộ Vũ đứng ở đó, trừng mắt nhìn cô: “Hàn Mộ Vi, kẻ ngu này, từ khi nào chị biết tiếng Anh! Không phải là gian lận chứ?”
Chẳng lẽ anh rung động với cả thiếu nữ vị thành niên
Hàn Mộ Vi không có trả lời, an tĩnh đứng đó, mặc cho nước trên tóc đang chảy.
“Tại sao lại không nói chuyện? Không phải chị biết nói sao? Giả bộ lâu như thế, hiện tại không muốn giả bộ? Sao thế, có Cố Thiếu Ngang làm chỗ dựa liền không coi tôi ra gì đúng không? Nói cho chị biết, Cố Thiếu Ngang căn bản không thích chị, lúc trước anh ta đính hôn với chị là do cha anh ta ép…”
“Nói xong rồi à?” Hàn Mộ Vi nhẹ nhàng nói.
Mắt Hàn Mộ Vũ đỏ ngầu, nắm chặt tay: “Qủa nhiên chị không phải thực sự câm điếc…Tôi cũng thật ngốc, bị chị lừa gạt lâu như thế.”
“Bị tôi lừa?” khóe môi cô giật giật, ngoài cười nhưng trong không cười: “Chẳng lẽ lời đồn tôi là người câm điếc, không phải do cô truyền đi sao?”
Sau khi nói xong, vẻ mặt cô không thay đổi nói: “Ra ngoài.”
Hàn Mộ Vũ sửng sốt một chút, có chút không dám tin, hỏi lại: “Chị nói tôi ra ngoài?”
⬅ Trước Tiếp ➡