“Việc gì mà lại không thể chờ sau khi ăn sáng rồi hãy nói.” Dì Vương thật lòng thật dạ khuyên cô “Đại thiếu gia tính tình không tốt, con đừng có chọc giận cậu ấy, không thì cậu ấy lại phát giận lên người con.”
Tất cả mọi người trên dưới nhà họ Lương đều biết rõ, người muốn đuổi Liên Thành ra khỏi nhà họ Lương nhất không phải là Lương Văn Phỉ, mà đó chính là Lương Triều Túc.
Ngày thường đại thiếu gia luôn nhìn Liên Thành bằng ánh mắt lạnh lẽo. Một khi Liên Thành phạm lỗi thì hắn sẽ phạt cô rất nghiêm khắc, không chút nể nang đến tình cảm khi xưa.
Liên Thành không nhận sai thì nhất quyết sẽ không bỏ qua.
“Dì Vương, trong lòng con hiểu rõ.”
Sau khi Liên Thành tốt nghiệp trở về nhà, cô đối với Lương Triều Túc luôn là muốn tránh còn không kịp, dì Vương thật sự rất khó hiểu với hành động lần này của cô “Liên Thành...”
Giây tiếp theo, cách cửa gỗ được mở ra từ bên trong.
Liên Thành quay đầu lại.
Lương Triều Túc mặc áo ngủ bằng lụa màu đen, cổ áo chỉnh tề. Khí chất trên người trời sinh có ba phần lạnh lẽo, lấy sắc bén làm chủ đạo, có thể dễ dàng xâm chiếm người khác.
Hơn nữa thân hình hắn cao lớn cường tráng, tay dài chân dài, kết hợp với biểu cảm không tốt trên mặt, phá lệ có cảm giác đáng sợ.
“Có việc gì?”
Hắn ở trong phòng nghe thấy tiếng của cô.
Dì Vương chột dạ, “Cậu tỉnh rồi, để tôi xuống nhà thúc giục mọi người làm bữa sáng.”
Dì Vương nâng bước rời đi.
Liên Thành hoảng hốt “Dì Vương, dì chờ con một lát, con nói xong một câu rồi đi xuống chung với dì.”
Dì Vương do dự đứng lại, ánh mắt liếc nhìn sang Lương Triều Túc, thấy hắn cười như không cười, khuôn mặt vốn dĩ âm trầm, giờ đây càng thêm lạnh lẽo “Sáng sớm đã tới gọi tôi, chính là chỉ để nói một câu?”
Da đầu Liên Thành căng lên, nhanh chóng nói “Mama muốn tôi chuẩn bị để kiểm tra sức khỏe, anh mau trả đồ lại cho tôi.”
Lương Triều Túc biết rõ còn cố ý hỏi “Đồ gì?”
Dì Vương nhìn sang với ánh mắt nghi hoặc.
Liên Thành siết chặt tay, cô muốn dùng dì Vương để làm bảo hiểm, tránh cho Lương Triều Túc tiếp xúc thân mật.
Nhưng chỗ có lợi ắt sẽ có hại, nhược điểm chính là không thể nói quá rõ ràng.
Nếu cô nói thẳng ra là thẻ căn cước, kế tiếp sẽ phải làm sao để giải thích lý do thẻ căn cước của cô ở trong tay Lương Triều Túc, người vẫn luôn chán ghét cô.
“Anh biết rõ.”
“Không biết.” Ánh mắt Lương Triều Túc sắc bén, giọng điệu thiếu kiên nhẫn. “Nhớ kỹ thân phận của em, đừng có cố tình gây chuyện vô ích.”
Cửa phòng đóng lại, vẻ mặt Liên Thành ngây ra.
Dì Vương thở dài, đến gần nắm tay cô đi xuống lầu “Liên Thành, đại thiếu gia là đàn ông, đàn ông không giống với phụ nữ, trong mắt của bọn họ, huyết thống là quan hệ không thể tách rời.”
Lời nói của bà cũng đủ uyển chuyển, Liên Thành nói lời cảm ơn bà.
Chỉ là cái mà dì Vương hiểu đó chính là tình cảm quan hệ anh em, so với tình cảm mà Lương Triều Túc cảnh cáo cô là không giống nhaụ
Hắn là đang uy hiếp cô nhớ kỹ quan hệ cấm kỵ không thể để người khác biết, không được làm ra bất kỳ hành động nào có thể làm bại lộ.
Thực ra Liên Thành đã hối hận.
Cô biết Lương Triều Túc là người bạc tình bạc nghĩa, đối xử với cô không hề có chút khoan dung nào, nhưng bởi vì hình ảnh người anh trai sủng ái cô trong trí nhớ mà cho rằng hắn sẽ chừa cho cô một con đường sống.
Nhưng sự thật lại lần nữa chứng minh, Lương Triều Túc đối với cô chỉ có dâm loạn, không hề có chút tình cảm.