⬅ Trước Tiếp ➡

Chủ xe Audi đằng sau cong môi cười, qua một lớp kính đen ngòm không ai thấy nụ cười ấy của hắn. Hắn nhấn ga đuổi theo sau lưng cô, không lên tiếng mà dùng hành động để trêu chọc cô bé nọ, một người đi bộ mệt bở hơi tai, một người thong dong lái xe đuổi theo suốt năm mét.
Sự tồn tại của chiếc xe kia quá lớn, chưa kể không biết có ý định gì mà cứ đi theo sau lưng mình Cô bắt đầu thấy hãi, muốn bỏ của chạy lấy người.
Triệu Dịch Đông ngồi trong xe thấy cô muốn bỏ chạy, hắn bật cười lắc đầu, dừng lại hành động trêu chọc ấu trĩ của mình.
"Này " Cửa xe từ từ hạ xuống, khuôn mặt nghiêng siêu kinh điển của Triệu chủ tịch dần hé lộ "Lên xe."
"Sao lại là ngài?" Đằng Duy Yến vừa nhìn thấy hắn thì thở phào một cái, may mà không phải người xấu Nhưng cô vẫn hơi cáu bởi vì hắn cứ theo sát cô từ đầu đến giờ, Triệu Dịch Đông lúc gần lúc xa, lúc nói lời tàn nhẫn lúc thì lại chọc ghẹo cô, rốt cuộc hắn bị cái gì vậy chứ?
"Vì sao không thể là tôi?"
"Từ đây ra đến đường lớn tương đối xa, có muốn đi nhờ một đoạn không?"
Đằng Duy Yến bị lời mời kia làm cho giật mình, sao hôm nay chú ấy lại tốt tính như vậy? Dù sao cũng chỉ là một đứa nhỏ chưa kịp lớn, chính kiến không hề vững, chưa cần hắn thuyết phục thêm thì cô đã đồng ý "Dạ muốn ạ."
"Vậy thì lên đây."
============================================================
Cháu Muốn Gọi Tôi Là Gì Cũng Được
"Vậy thì lên đây."
Triệu Dịch Đông bước xuống mở cửa xe cho cô, vừa bước lên xe Duy Yến liền ngửa cổ dựa vào thành ghế, thở ra một hơi thoải mái.
"Chú... à không, ngài Triệu, ngài chỉ cần chở tôi ra đến đại lộ là được, tôi muốn tự bắt xe đi về ạ."
Vốn dĩ buổi chiều cô có hẹn với bạn cho nên muốn đến chỗ hẹn sớm một chút, nhưng yêu cầu này lọt vào tai Triệu Dịch Đông, hắn lại cho rằng cô đang làm mình làm mẩy.
"Còn để ý mấy lời tối hôm đó à?"
"Dạ?"
"Tôi rất kinh ngạc khi thấy cách ăn mặc của cháu tối hôm đó, là con gái, tốt nhất nên biết tự bảo vệ mình. Nhất là khi tới những nơi nhạy cảm như tiệc tùng." Hắn xoay vô lăng, chiếc xe chạy ra đại lộ chuẩn bị rẽ vào cao tốc, hoàn toàn không đặt lời nói "chở tôi ra đến đại lộ là được" vào tai.
Mất một hồi lâu sau, Đằng Duy Yến mới hiểu mục đích của hắn, hắn là đang giải thích lý do vì sao tối đó lại nổi giận với cô.
Nhưng mà, cơ thể cô thì cô muốn mặc gì tùy ý, sao hắn không thu phục những tên biến thái kia mà lại bắt cô phải thay đổi chứ?
Thấy cô mở miệng muốn cãi lại, Triệu Dịch Đông bèn cướp lời trước "Dặn là chỉ muốn tốt cho cháụ Ở phụ cận có một nhà hàng rất ngon, hôm nay tôi mời cháụ"
"Nhưng mà tôi đã có hẹn... khoan đã, không phải chú nói không được gọi chú bằng chú hả, sao giờ lại chủ động đổi xưng hô trước với tôi?"
"Một cái xưng hô mà thôi, cháu muốn gọi gì cũng được."
Nghe thấy vậy, khóe môi của cô không nhịn được hơi nhếch lên, nhưng ngại hắn nhìn thấy cho nên cật lực đè xuống.
Rõ ràng mục đích của chuyến đi này là trả áo, cắt đứt tơ tưởng hoàn toàn với hắn nhưng nửa đường lại ngồi lên xe địch, lại còn đồng ý đi ăn trưa... Đằng Duy Yến bưng má, có phải là mình bị ngốc rồi không?


⬅ Trước Tiếp ➡