ánh mắt Cận Dực không vui nhìn về phía Cận Tư Hàn. "con trai, đối với người phụ nữ của ba lễ phép chút. Cẩn thận, ba đánh con."
"ba, cũng xin ba quản tốt người phụ nữ của ba. con có cuộc sống riêng tư của con."
Kha Vi cũng đem đôi mắt đen đẫm lệ ủy khuất nhìn Cận Dực." Dực..."
Đón vợ mềm mại ôn nhu mang theo tiếng nói ủy khuất, làm lòng của Cận Dực mềm ra. "con trai, nhớ kỹ cho ba. Mẹ con vĩnh viễn đúng, nếu như sai, đó cũng do chúng ta làm không tốt. chuyện gì ba đều có thể để con tự do, nhưng con nhất định phải tôn trọng người phụ nữ của ba."
Cận Tư Hàn bất đắc dĩ nhún vai, anh không hiểu ba anh máu lạnh vô tình, vì sao gặp phải mẹ anh liền biến thành nô lệ vợ không có phòng thủ cuối cùng.
Kha Vi cũng đối với Cận Tư Hàn nhíu mày khiêu khích, kéo An Chỉ Manh còn đang ngu ngơ qua một bên." Dực, anh xem một chút, con dâu này thế nào?"
"em ưa thích thì tốt." ánh mắt say lòng người từ đầu tới đuôi, đều chăm chú đặt trên người vợ yêu của ông.
"Vậy thì quyết định như vậy rồi." Kha Vi cũng quả quyết dứt khoát, cao hứng bừng bừng lôi kéo tay An Chỉ Manh nói: "Manh Manh, cháu đúng là đã đáp ứng cô gả cho con trai cô. cháu nói chuyện giữ lời nha."
con trai, mẹ, cha?
ánh mắt ngu ngốc quét qua lại ba người."cô... cô là mẹ anh ta?" Ngón tay run rẩy chỉ Cận Tư Hàn
"Đúng rồi!"
"cô bao nhiêu tuổi?"
"cô 18 tuổi gả cho ba nó sinh ra xú tiểu tử này, cháu đoán cô bao nhiêu tuổi." Nghịch ngợm nháy mắt với cô mấy cái.
18 + 28 = 46 tuổi An Chỉ Manh hoảng sợ chết rồi. nhìn 46 tuổi thế mà lại trẻ tuổi không tưởng nổi như vậy, so với mình 18 tuổi nhìn còn đẹp hơn một đoạn lớn.
Cận Dực ra hiệu Cận Tư Hàn theo sau, hai người qua thư phòng, khép cửa phòng lại.
Kha Vi cũng ở phía dưới thân mật lôi kéo tay An Chỉ Manh, không ngừng hưng phấn lập kế hoạch cuộc sống tốt đẹp sau này.
"Manh Manh, cháu yên tâm gả đến, cô nhất định sẽ đối với cháu thân như chị em. tính khí xú tiểu tử này và cha nó giống nhau, sau cùng còn không phải bị cô thuần phục thành nô lệ vợ rồi sao. cháu đối với mình phải có lòng tin, cô làm hậu thuẫn kiên cường cho cháu."
An Chỉ Manh cảm giác thế giới biến hóa quá nhanh, cô có chút theo không kịp tiết tấu rồi.
Cái đề tài này mà nói làm thế nào từ người bị cả nước truy nã biến thành vợ của anh?
nịnh nọt tôi, cưới cô! ! 1
Hai người từ trong thư phòng đi ra, Cận Dực trực tiếp tiến lên ôm bờ eo thon của vợ yêu đi ra ngoài.
Kha Vi còn không yên lòng quay đầu lại."Manh Manh, cố lên. cô làm hậu thuẫn kiên cường cho cháu."
An Chỉ Manh nâng trán, rất là im lặng nhìn gương mặt một mực âm trầm của tổng thống đại nhân."Tổng thống đại nhân, việc ấy, tôi có thể đi rồi sao?"
"Không thể." Mắt đen lạnh lẽo nhìn cô chằm chằm, đến cuối cùng cô có mị lực gì để mẹ mình ưa thích như thế.
Mẹ anh tuy không có lương tâm bị ba anh sủng vô pháp vô thiên, nhưng ánh mắt cũng cổ quái xảo trá vô cùng .
"Cha anh nói, giấy này là giấy lộn." thấy anh vừa nhấc chân lên, sợ tới mức rút lui một bước dài."anh... anh muốn làm gì? Mẹ anh có nói, anh không thể đụng đến tôi."
Mắt đen sa sầm một chút."Bà ấy cũng đã nói để cho tôi cưới - cô."
Anh nói bình tĩnh không cho cô hiểu đến cùng lời anh là cao hứng hay là không cao hứng."Tôi... Tôi có thể... Không gả sao?" Cô mới 18, cô còn có khát vọng chính mình, cô không muốn lấy chồng sớm như vậy.
"Được."
An Chỉ Manh vui vẻ.
một hồi anh gằn từng chữ: "Cho cô hai lựa chọn, một, gả cho tôi. Hai, tìm ra tờ giấy kia."
"Có lựa chọn thứ ba hay không?" cô yếu ớt nói.
"Có, chết."
lời nói ngắn gọn băng lãnh làm cho toàn thân cô run lên một cái."Có thể, không gả sao?' cô sắp khóc rồi.
năm ngón tay thon dài hữu lực của Cận Tư Hàn, bóp lấy cái cằm trắng nõn của cô, mắt đen tà mị."cô bé, cô cảm thấy cô có lựa chọn nào khác sao. Hoặc là chết, hoặc là nịnh nọt tôi, để tôi tâm cam tình nguyện cưới cô."
"Nịnh nọt anh - cưới cô?" ánh mắt nhìn anh như gặp quỷ, cái này không trâu bắt chó đi cày, còn muốn nịnh nọt người.
"Ừm hừ, cô cũng có thể không làm." Khớp xương năm ngón tay rõ ràng nhẹ nhàng dùng sức, mắt đen nhìn hàm dưới trắng nõn của cô xuất hiện dấu đỏ.
Ngón tay cái, nhẹ nhàng ma sát.
Mỗi lần xoa một chút, An Chỉ Manh có loại cảm giác rợn cả tóc gáy. Lặng lẽ lui ra phía sau một bước."Nịnh nọt, ha ha..."
"Ừm hừ, bắt đầu đi!" Anh ngược lại muốn xem xem, cô gái này muốn ẩn nhẫn tới trình độ nào.
Giả vờ cười nhìn anh ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, hai chân thon dài chồng lên nhau."Thế nào, mới có thể đủ tư cách làm vợ anh?" tử vong ngay trước mặt, chỉ có thể làm vợ anh trước.
Dù sao bảo tồn sinh mệnh mới có thời gian chạy trốn phải không.
"Tổng thống chọn vợ, tiêu chuẩn duy nhất là gì?" lời nói trong veo mà lạnh lùng không nhanh không chậm.
Tổng thống chọn vợ, tiêu chuẩn duy nhất. Để tiểu đệ đệ của anh cảm giác 'Hứng thú', nghĩ vậy, mặt liền nóng rát lên.