⬅ Trước Tiếp ➡
Nửa nhịp đầu chậm lại để hình thành lời nói, đến nửa nhịp sau, khi đã hiểu được ý tứ trong lời nói đó thì đã muộn rồi.
Cô vươn tay đẩy anh ra, lại bị anh bắt lấy tay kéo ngược lại.
Hai tay bị túm lấy, hai chân vừa cựa quậy đưa lên liền bị anh dùng lực hai chân mình kẹp lấy, ."Ư... Ư... .."
"Đừng nói chuyện, chuyên tâm hôn đi."
An Chỉ Manh không ngừng giãy dụa, cô bị bức đến điên mất.
Hôn cái đầu nhà anh! Hôn em gái anh a! Cô mới là người bị hại được không? Sao lại có con sói háo sắc, cuồng ngạp như vậy chứ.
Hơn nữa, môi anh cứ dán lên môi cô, đầu lưỡi liếm liếm, vậy là có ý gì.
Tuy cô là nụ hôn đầu tiên, nhưng cảm giác không phải sẽ hóa ra như thế này! Không đúng, đây không phải điều quan trọng, quan trọng là mình đã bị người ta khinh rẻ rồi.
Được rồi, đánh cũng đánh rồi, mắng nhiếc cũng vô dụng. Coi như bị chó cắn một cái đi, a, còn là con chó đẹp trai nha.
Ngay lúc cô còn đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ, Cận Tư Hàn đã rời khỏi đôi môi cô, nhưng hai tay hai chân vẫn bị anh chế trụ, hai người duy trì tư thế mập mờ quấn quýt lấy nhau.
Nhìn đôi môi hồng hồng trước mặt, con ngươi đen nhánh của anh phát ra tia mị hoặc."Có cảm giác không?"
An Chỉ Manh quay đầu lại, trợn mắt. Cảm giác cái đầu anh, cái này căn bản không được tính là hôn, được chưa? Đương nhiên, cô khẳng định không dám nói những lời này với anh.
"Ngài cũng không có cảm giác gì à?"
Nghe Ellen nói, hôn là sẽ khiến người ta mê say , thế nhưng tại sao anh hôn cô lại chẳng có chút cảm giác mê say gì cả vậy?
Ellen nói, hôn là phải ẩm ướt , dùng đầu lưỡi triền miên .
Tổng thống đại nhân thông minh ngút trời lần đâu tiên có bộ dạng ngây ngô như một đứa trẻ.
Từ nhỏ anh đã được nhận nền giáo dục cao cấp, tiếp nhận những khóa học tổ chức ám sát.
Trong cuộc sống của anh, ngoại trừ chính trị thì là kinh tế, không thì cũng là chuyện quốc gia đại sự.
Sinh hoạt ăn uống bớt được thì bớt, chuyện yêu đương căn bản không tồn tại trong từ điển của vị tổng thống cao cao tại thượng này.
An Chỉ Manh rất không vui nhìn người đàn ông trước mặt mình."Có thể thả tôi ra chứ?"
Chôn cô, tốn tiền
Lên tiếng, nhận lại vẫn là sự không quan tâm của đối phương. Cô nhẫn...
Cô giận dữ nhìn anh, đối đầu với anh. Cô muốn xem xem, anh nhàn rỗi hơn hay cô nhàn rỗi hơn.
SAu mấy phút đồng hồ mắt đối mắt, cô chỉ thấy anh đứng dậy, vẫn không thèm để ý đến mình, cứ thế ra khỏi phòng.
Cô tức đến nỗi tim đập thình thịch, đứng trước gương, ngắm đi ngắm lại mình hồi lâu, tự lẩm bẩm."Mình xấu sao? Mình rất xấu sao? Mình xấu đến nỗi người ta không muốn nhìn thấy à?”
Nhìn bên trái một chút, lại nhìn bên phải một chút. Dáng người 1m65, body tuy không đến mức nóng bỏng nhưng cũng coi như có chút thành tựu.
Da dẻ trắng mịn, hồng hào chính là điểm tự hào nhất của cô.
Nổi bật trên gương mặt là đôi mắt long lanh, trong sáng, đôi lông mày đậm nét cùng hàng mi cong dày không cần gắn mi giả. Đôi mắt ấy như biết nói chuyện, truyền đạt tâm ý của con người.
Chiếc mũi nhỏ cao cao, kết hợp với môi mỏng đỏ mọng, da thịt trắng nõn, nhìn qua tựa như đang thoa một lớp trang điểm nhẹ nhàng, tinh tế. 
Mái tóc đen nhánh, vì chưa từng uốn hay nhuộm mà cực kì mềm mại, nhẹ nhàng buông xõa sau lưng.
Tuy cô không dám nhận mình là tuyệt sắc giai nhân, thế nhưng cũng có thể coi như mỹ nữ mà!
Vậy mà anh hết lần này đến lần khác không màng tới cô, cái này không thể chấp nhận được.
Đôi bàn tay trắng như phấn nắm chặt, cô thề, lần sau gặp anh, cô nhất định sẽ vung quyền đấm cho anh một cái. Nhất định.
"Nhất định phải đánh chết anh ta, ha ha ha..." Nghĩ đến hình ảnh anh bị đánh mà phải quỳ xuống đất cầu xin, An Chỉ Manh nhịn không nổi bật cười thành tiếng.
"Cô muốn đánh chết người nào?."
Cut... Cô nhìn thân ảnh người đàn ông phong thần tuấn lãng được phản chiếu trong gương, ý cười trên mặt lập tức tắt ngấm, lúng túng xoay người cúi thấp đầu."Ha ha... Tổng thống đại nhân, ngài không phải trăm công nghìn việc sao?"
. “ Cô chết rồi, lại phải chôn cô, tốn tiền. Quản gia, sai người đóng đinh sắt dài một mét quanh các cửa sổ trong phòng này." Cận Tư Hàn dứt khoát nói.
Quản gia nhanh chóng gọi công nhân tới, hoàn thành nhiệm vụ tổng thống giao cho.
Nhìn mười công nhân tay cầm chùy điện và đinh sắt đóng đóng, khoan khoan trên nền đất, An Chỉ Manh liền có cảm giác đau thấu da thấu thịt. Có cần phải biến phòng thành như vậy không?
Cô liếc anh, Cận Tư Hàn ngược lại không thèm nhìn cô một cái.
Thấy bọn họ đóng xong đinh sắt quanh các cửa sổ, lúc này anh mới có thể an lòng.
Hôm nay, nếu anh đến chậm một bước, cô gái ngu xuẩn này chắc sẽ nhảy từ lầu bốn xuống rồi.
Nghĩ đến cảnh tượng cô nhảy xuống, trái tim anh không tự chủ nảy lên một cái, cảm giác sợ hãi lan tràn.
Cảm giác như vậy khiến anh rất bất an, cũng khiến anh có loại thống khổ không nói thành lời.
⬅ Trước Tiếp ➡