Nhân vật chính gánh chịu hậu quả đầu tiên, trở thành mục tiêu báo thù của Triệu Xuân Hiểu, từ người người yêu mến, trở thành người mà mọi người ghét bỏ, rồi đến bị mọi người xa lánh, ngay cả ngôi nhà mà bố mẹ để lại cũng không giữ được, cuối cùng trở thành một bà điên trong một đêm mưa gió bão bùng, tay cầm một chiếc bánh bao ngâm nước thảm thương chết đi.
"..."
Sắc mặt Hạ Đào giống như táo bón.
Cô từ chối.
Chỉ có điều, thời điểm cô xuyên không, cốt truyện đã đi đến mức mọi người ghét bỏ.
Nghĩ đến cốt truyện sẽ xảy ra sau này.
Hạ Đào do dự không biết có nên học theo chiêu mất trí nhớ hay không, xem xem có thể lấy lại thiện cảm của Triệu Xuân Hiểu không, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt Triệu Xuân Hiểu, cô quyết định từ bỏ ý định này.
Rõ ràng là, bây giờ Triệu Xuân Hiểu đối với nhân vật chính là tràn đầy thù hận, nếu cô nói mất trí nhớ, chỉ sợ Triệu Xuân Hiểu sẽ không tin, dù có cố gắng thế nào cũng không thể lấy lại thiện cảm được.
"A Đào?" Triệu Xuân Hiểu lại lên tiếng, đánh giá cô gái gầy gò trên giường.
Hạ Đào từ từ thở ra, mỉm cười mềm mại với Triệu Xuân Hiểu, nhưng những lời nói ra lại không hề mềm mại "Ban đầu cũng khá tốt, gặp cô thì không tốt lắm."
Đã không lấy lại được thiện cảm thì buông xuôi hoàn toàn thôi
Triệu Xuân Hiểu nghẹn họng, cảm giác tủi thân quen thuộc khiến cô ta nhất thời không nói nên lời.
Cô ta hít một hơi thật sâu, chuẩn bị nói ra.
Chỉ là, người trên giường không cho cô ta cơ hội phản ứng, khuôn mặt nhỏ lạnh tanh đầy vẻ không kiên nhẫn "Còn chuyện gì nữa không? Không thì ra ngoài đi, nhớ đóng cửa." Nói xong cũng không quan tâm sắc mặt Triệu Xuân Hiểu khó coi đến mức nào, vén chăn chui vào trong.
Đối phó với loại trà xanh thánh mẫu trình độ thấp lại còn thích PUA này, cách hữu hiệu nhất chính là bịt miệng cô ta lại.
"..."
Triệu Xuân Hiểu trừng mắt nhìn cục u trên giường, rất muốn xông tới lật chăn lên, rồi chế giễu cô ta bây giờ đã trở thành mụ điên trong miệng mọi người, xem cô ta phát điên..
"Xuân Hiểu, Xuân Hiểụ"
Bên ngoài có người gọi.
Nhóm Dịch 1 0 2
Triệu Xuân Hiểu hít một hơi, trừng mắt nhìn cục u thật sâu, đợi đấy, kiếp trước tôi phải chịu những tội gì, kiếp này nhất định bắt cô trả gấp đôi
Người phụ nữ bên ngoài thấy Triệu Xuân Hiểu đi ra, tò mò thò đầu vào nhìn, sau đó nhỏ giọng hỏi "Hạ Đào đâu, không đi làm à?"
Người phụ nữ tên là Lý Xuân Hoa, cũng là người bản địa của thôn Điền Thủy giống như Triệu Xuân Hiểu, nhà ở ngay cạnh nhà họ Triệụ
Triệu Xuân Hiểu mím môi, lộ ra vẻ bất lực "Rượu vẫn chưa tỉnh, không..."
Lời nói hàm hồ này khiến người ta có không gian tưởng tượng rất lớn.
Lý Xuân Hoa bĩu môi, trong mắt hiện lên vẻ khinh thường, nghĩ đến chuyện tối qua "Nghe nói tối qua cô ấy say khướt, ở điểm thanh niên trí thức gây chuyện, về đến nhà thì phải khiêng vào à?"
Triệu Xuân Hiểu gật đầu "Quả thực có hơi quá chén."
Trong đầu Lý Xuân Hoa hiện lên hình ảnh mà tối qua mình nhìn thấy, không nhịn được hỏi "Thế người đưa cô ấy về là thanh niên trí thức mới đến làng chúng ta lần này à?"