“Ngươi nếu chịu quỳ xuống cầu xin tôi, chị đây nói không chừng còn có thể phát lòng tốt, ban cho cô một miếng thịt ăn ”
Thẩm Đường nhận ra rồi, người đàn bà này cố tình đến gây khó dễ cho cô, cố ý làm nhục cô trước mặt bao nhiêu người trên phố
Thẩm Đường lạnh lùng nhìn An Nhã “Cô rảnh lắm à?”
An Nhã bị nghẹn họng, thẹn quá hóa giận “Cô nói cái giọng gì đó ”
Thẩm Đường mất hết hứng thú, quay người định bỏ đi. Thịt này cô không mua nữa là được chứ gì?
Mấy thú đực cao lớn cường tráng chặn đằng trước, mặt mày đều không thân thiện.
“Cô có ý gì? Trong thành cấm ẩu đả, làm hại giống cái càng là trọng tội ” Thẩm Đường quay lại nhìn An Nhã đang mỉm cười, sắc mặt cực kỳ khó coi.
An Nhã khóe môi cười càng tươi, cô ta búng búng móng tay dài, lời nói ra không phải thương lượng, mà là uy hiếp “Tôi muốn cô ly hôn với anh Lục Kiêu bọn họ ”
Sắc mặt Thẩm Đường đen như đít nồi.
Trong lòng An Nhã càng khoái trá hơn, nhưng ánh mắt cô ta nhìn Thẩm Đường vẫn mang theo một tia đố kỵ và bất mãn.
Anh Lục Kiêu và những người khác tuấn mỹ cường đại, lực chiến đấu cực mạnh, điểm tích lũy có được từ việc săn giết thú ô nhiễm chiếm giữ vị trí đầu bảng và mấy hạng đầu, bỏ xa các thú đực khác cả một con phố.
Giống cái trong thành đều là những kẻ ác từng phạm tội. Các nàng muốn rời khỏi nơi rách nát này, trở về cuộc sống ban đầu, bắt buộc phải kiếm đủ điểm tích lũy để chuộc tội.
Điểm tích lũy của thú đực đều được tính vào tài khoản của giống cái. Giống cái tôn quý tự nhiên không thể đặt mình vào nguy hiểm, bình thường ngoài ăn uống ngủ nghỉ, chính là tìm kiếm những thú đực có chiến đấu lực mạnh để kiếm thêm điểm tích lũy cho mình.
An Nhã trong lòng sớm đã nhận định, chỉ có mấy thú đực cường đại tuấn mỹ như Lục Kiêu mới xứng với cô ta
Giống cái vừa xấu vừa béo này, dựa vào cái gì mà độc chiếm nhiều thú đực cường đại như vậy
Cô ta thế nào cũng phải cướp về
Lục Kiêu bọn họ sớm muộn cũng là vật trong túi cô ta
Hôm nay An Nhã thấy Thẩm Đường hiếm khi chải chuốt bản thân, trong lòng cũng có chút kinh ngạc, nhưng giống cái này vẫn xấu đến mức khiến người ta buồn nôn, không bằng nửa ngón tay của cô ta.
Cô ta khinh bỉ ghét bỏ nói “Chả trách anh Lục Kiêu bọn họ đều dọn ra ngoài, ngày nào cũng đối mặt với cái bản mặt vừa xấu vừa béo của cô, cơm tối hôm trước cũng có thể nôn ra. Cô cũng đừng tự rước lấy nhục nữa, biết điều thì mau ly hôn với bọn họ đi ”
Thẩm Đường cũng không phải quả hồng mềm mặc người bắt nạt. Nguyên chủ có không xứng đáng đến đâu, cũng là chuyện nhà mình, liên quan gì đến kẻ ngoài như cô ta?
Khóe môi cô nhếch lên một nụ cười mỉa mai, trước mặt mọi người, lớn tiếng nói “ Cô vội vã bắt tôi ly hôn như vậy, không lẽ là nhắm đến thú đực của tôi rồi?”
An Nhã xấu hổ đỏ mặt “Cô, cô đừng vu khống tôi ”
Ở thế giới này, giống cái có thể sở hữu nhiều thú phu, tự nhiên cũng không thiếu việc tranh đoạt thú đực ưu tú. Nhưng việc đào góc tường của người đã có giống cái sẽ bị người đời khinh bỉ, trong mắt người khác không khác gì "tiểu tam" ngɵạı tình thời hiện đại.