⬅ Trước Tiếp ➡

Ôn Tử Ngôn dịu dàng xoa đầu cô ta, giọng nói vẫn êm ái "Nếu Tiểu Niệm đã nói thế, thì chúng ta đi trước thôi."
"Nhưng mà..." Cố Ân Ân chu môi tỏ vẻ không hài lòng, tức tối lườm Cố Tiểu Niệm một cái.
Cô ta không cam tâm chút nào, vẫn chưa nhìn thấy cái "ông già khú đế" kia mà, sao có thể dễ dàng bỏ qua cơ hội tốt như thế này để hạ nhục Cố Tiểu Niệm chứ.
Mỗi khi nghĩ đến việc cùng học chung trường với Cố Tiểu Niệm, cô ta luôn là người bị lu mờ, còn Cố Tiểu Niệm lại luôn là tâm điểm chú ý, điều này khiến cô ta tức giận vô cùng.
Suốt ba năm trung học, Cố Tiểu Niệm luôn là hoa khôi của trường, xung quanh có vô số người theo đuổi, trong đó không thiếu những chàng trai xuất sắc.
Điều mà cô ta không thể nào quên được chính là người con trai mà cô ta từng thích sâu sắc đã từ chối lời tỏ tình của cô ta, rồi quay sang theo đuổi Cố Tiểu Niệm.
Điều cay đắng hơn, Cố Tiểu Niệm đã từ chối chàng trai mà cô ta xem là "nam thần" không thể với tới đó.
Làm sao cô ta có thể nuốt trôi nỗi nhục này?
Cố Tiểu Niệm đã chiến thắng cô ta quá nhiều năm, giờ cũng đến lúc cô ta phải thắng một lần.
"Đi thôi, cũng muộn rồi. Nếu lỡ mất giờ hẹn, chúng ta sẽ phải đặt lại." Giọng của Ôn Tử Ngôn vẫn dịu dàng, nhưng có chút kiên quyết, không thể từ chối.
Cố Ân Ân không dám nói thêm gì nữa.
Ôn Tử Ngôn nhìn bề ngoài có vẻ dễ nói chuyện, nhưng cô ta thừa biết người đàn ông này không hề đơn giản như vẻ ngoài ấm áp của anh ta.
Mỗi khi Ôn Tử Ngôn tỏ ra cứng rắn, Cố Ân Ân không dám làm nũng nữa.
Dù trong lòng không cam tâm, nhưng cô ta vẫn phải tỏ ra ngoan ngoãn, mỉm cười, nói "Vâng, chúng ta đi thôi, em cũng đang đói rồi."
Hai người quay lại, Ôn Tử Ngôn mở cửa xe, chuẩn bị lên xe thì nghe thấy tiếng ma sát giữa bánh xe và mặt đường vang lên từ phía saụ
Chiếc xe dừng lại ngay gần đó.
Ôn Tử Ngôn khựng lại, không kìm được mà quay đầu nhìn.
Cố Ân Ân cũng quay đầu lại cùng anh, trên mặt nở nụ cười mỉa mai, sẵn sàng chờ xem "ông già khú đế" mà Cố Tiểu Niệm bám víu sẽ xuất hiện.
Nhưng ngay khoảnh khắc vừa quay lại, nụ cười trên mặt cô ta nhạt dần, ánh mắt lộ ra sự ngạc nhiên.
Một chiếc Lamborghini màu bạc đỗ ngay tại ngã tư.
Dưới ánh đèn đường, các đường nét trên thân xe mềm mại như dòng chảy, chiếc xe thể thao với cấu hình đỉnh cao, vẻ ngoài sang trọng vô cùng bắt mắt.
Chiếc xe này cô ta đã từng thấy trên tạp chí, được biết là phiên bản giới hạn toàn cầu, giá rất đắt đỏ, lên đến hơn 20 triệụ
Người có đủ điều kiện để sở hữu chiếc xe này không chỉ cần có tiền, mà còn phải là người có địa vị cao.
Ngay cả một người con nhà giàu như Ôn Tử Ngôn cũng không đủ tầm để mua được chiếc xe phiên bản giới hạn toàn cầu như thế này.
Chẳng lẽ người đến đón Cố Tiểu Niệm lại là chủ nhân của chiếc Lamborghini này?
Làm sao có thể
Cố Ân Ân cảm thấy rất khó chịu, cô ta vốn nghĩ người đó chỉ là một ông già có chút tiền, nhưng giờ đây phát hiện đối phương lại giàu đến mức này...
Cô ta ngước lên nhìn Ôn Tử Ngôn.
Không hiểu sao, sắc mặt Ôn Tử Ngôn vốn dịu dàng giờ đã trở nên u ám, xung quanh anh ta như bao phủ bởi một làn khí lạnh. Đứng cạnh anh ta, Cố Ân Ân cũng thấy có chút lạnh lẽo.
Nhìn gương mặt điển trai và ôn nhu của Ôn Tử Ngôn, Cố Ân Ân bỗng cảm thấy dễ chịu hơn một chút.


⬅ Trước Tiếp ➡